Chúc mừng năm mới : Bính Thân 2016
Nhân dịp đầu năm con khỉ, xin chúc :
- Ông bà cô bác sống vui, sống khoẻ, minh mẫn, sống lâu, sống hoài...cho tới chết ( không hạn chế về thời gian), việc gì quá hớp thì để con cháu làm kẻo tăng sông, tim mạch, khớp yếu.
- Cha mẹ mạnh khoẻ đề huề. Đừng vì kẻ mạnh người yếu mà đi...sai đường sai lối. Thắng cùng thắng !
- Chúc vợ chồng hạnh phúc, tự lực cánh (mà) sinh, chớ dùng ống nghiệm hao tiền, tốn của.
- Con cái, cháu chắt ăn no học giỏi, học thiệt thi thiệt lấy bằng thiệt, công việc hanh thông, thành đạt.
- Chúc chị em luôn đẹp, dịu dàng, nhỏ nhẹ, được chồng thương chiều (lâu lâu lén bỏ vào túi chồng ít tiền để chồng mình tự tin hơn khi gặp mấy bà bán bánh tráng, đậu phụng luộc...)
- Chúc mấy anh được vợ chăm sóc, yêu thương tận tình (Thỉnh thoảng rút tiền quỹ đen gửi vào thẻ cho vợ đi spa, shopping cho vui).
-Chúc mấy đệ tử Lưu Linh đừng vì 3 tỷ lít bia/ 1 năm mà làm cho sức khoẻ hư hao, mấy em gái buồn lòng, liều thân xứ người.
-Chúc mấy anh "đen đỏ" may mắn. Bài cào thì được 3 tây, Bầu cua 3 con 1 lúc, tứ quý, ngũ linh, xì dzách xì bàn, xập xám, bao lô trúng đậm.
- Chúc tất cả mọi người cầu được ước thấy, vạn sự như ý.
Ổ khóa và chìa khóa - Cái nào quan trọng hơn?
Một đêm nọ, ổ khóa thức chìa khóa dậy rồi trách móc: “Ngày nào tôi cũng vất vả giữ nhà cho chủ nhân, thế mà chủ nhân lại thích anh, lúc nào cũng mang theo anh bên mình, thật ghen tỵ với anh quá!” Còn chìa khóa cũng không phục: “Ngày nào anh cũng ở nhà, chơi bời thoải mái, thật là nhàn hạ chứ không như tôi cứ lặn lội gió mưa vô cùng cực khổ, tôi càng ghen tỵ với anh hơn đấy!”
Có một lần, chìa khóa cũng muốn được hưởng thụ cảm giác nhàn hạ của ổ khóa nên tự mình giấu mình đi. Sau khi chủ nhân về không tìm thấy chìa khóa nên tức giận đập ổ khóa rồi vứt nó vào thùng rác. Sau khi vào phòng, chủ nhân lại tìm thấy chìa, ông ta lại tức giận nói rằng: “Ổ khóa vứt rồi giờ giữ lại nhà ngươi còn có ích gì nữa”. Nói xong, chủ nhân liền vứt chìa vào thùng rác.
Có một lần, chìa khóa cũng muốn được hưởng thụ cảm giác nhàn hạ của ổ khóa nên tự mình giấu mình đi. Sau khi chủ nhân về không tìm thấy chìa khóa nên tức giận đập ổ khóa rồi vứt nó vào thùng rác. Sau khi vào phòng, chủ nhân lại tìm thấy chìa, ông ta lại tức giận nói rằng: “Ổ khóa vứt rồi giờ giữ lại nhà ngươi còn có ích gì nữa”. Nói xong, chủ nhân liền vứt chìa vào thùng rác.
Trong thùng rác, ổ khóa và chìa khóa gặp lại nhau, cả hai cùng than thở: “Hôm nay cả hai chúng ta đều rơi vào hoàn cảnh như thế này là vì chúng ta đều không nhận ra giá trị cũng như công sức của đối phương mà lại đứng núi này trông núi nọ, lúc nào cũng tính toán chi li, đố kỵ lẫn nhau, nghi ngờ lẫn nhau”.
Quan hệ giữa con người với nhau là mối quan hệ tương tác, chỉ có hòa hợp vào nhau, tin tưởng lẫn nhau, ủng hộ lẫn nhau, quý trọng lẫn nhau thì cuộc sống của chúng ta mới tươi đẹp.
Những câu chuyện đáng suy nghĩ
1. Người góa phụ và ông lái đò
Một người góa phụ ở bên bờ sông với mong muốn tìm đến cái chết, may mắn được ông lái đò đi ngang qua cứu vớt. Ông lái đò hỏi người góa phụ: “Tại sao lại muốn tìm đến cái chết?”, người góa phụ nói: “Bởi vì chồng của tôi đột ngột chết nên tôi cũng không thể sống nổi nữa.”
Ông lái đò hỏi: “Cô kết hôn được bao lâu rồi?”
Người góa phụ trả lời: “Được 3 năm.”
Ông lái đò lại hỏi: “Lúc chưa kết hôn, cô làm nghề gì?”
Người góa phụ trả lời: “Tôi làm nghề nhuộm vải trong thôn.”
Ông lái đò lại hỏi: “Khi ấy cuộc sống của cô thế nào?”
Người góa phụ trả lời: “Cũng hài lòng.”
Người lái đò lại hỏi: “Lúc đó cô chưa có chồng, tại sao cũng sống được tiếp vậy?”
Người góa phụ bật cười.
Ông lái đò nói: “Hãy tìm về chính bản thân mình khi chưa kết hôn đi, lúc đó cô có một mình, chẳng phải cũng vẫn cảm thấy hạnh phúc sao?”
2. Ông chủ khách sạn và kẻ lang thang
Ông chủ khách sạn phát hiện có một kẻ lang thang ngày nào cũng ngồi bất động ở ghế đá công viên mà nhìn chằm chằm vào khách sạn của mình, ông cảm thấy rất tò mò.
Một hôm, ông chủ khách sạn không thể nhịn được nữa, thế là ông đi đến chỗ kẻ lang thang và hỏi: “Xin lỗi, anh bạn, tôi muốn hỏi anh một chút, tại sao ngày nào anh cũng nhìn chằm chằm vào khách sạn của tôi vậy?”
Kẻ lang thang nói: “Bởi vì cái khách sạn này quá đẹp! Mặc dù tôi chỉ có hai bàn tay trắng và ngủ trên ghế đá, nhưng mỗi ngày tôi đều nhìn nó như vậy, đến tối sẽ mơ thấy mình được ngủ ở trong đó”.
Ông chủ khách sạn sau khi nghe xong thấy rất đắc ý, liền nói: “Anh bạn, đêm nay tôi sẽ cho anh được mãn nguyện, anh có thể ở miễn phí tại phòng tốt nhất của khách sạn trong một tháng”.
Sau một tuần lễ, ông chủ khách sạn trở lại và muốn xem xem tình hình của kẻ lang thang thế nào, thì phát hiện người này rõ ràng là đã chuyển khỏi khách sạn rồi và trở lại ghế đá của công viên.
Ông chủ khách sạn hỏi kẻ lang thang: “Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì?”
Kẻ lang thang nói: “Lúc trước tôi ngủ trên ghế đá, mơ thấy được ở trong khách sạn, nên thấy rất vui vẻ, thế nhưng khi ngủ trong khách sạn, tôi lại thường mơ thấy mình trở lại với chiếc ghế đá cứng nhắc đó. Thật là đáng sợ, cho nên, tôi không thể chịu đựng được nữa!”
Ông chủ khách sạn nghe xong liền phá lên cười và nói: “Thì ra, đôi khi không có cũng khổ mà có cũng khổ!”
3. Một ngón tay và hai bàn chân
Tôi có một người bạn, là nhân viên trong một cơ sở phúc lợi xã hội, anh ta đã kể cho tôi một câu chuyện như thế này:
Một lần, có một bà mẹ gọi điện đến phòng của anh ấy để xin giúp đỡ, cô ấy nói rằng đứa con trai thiếu niên của cô đã vô tình bị cắt đứt một ngón tay. Bởi vì không có cách nào để nối lại nên cậu ấy rất đau lòng, suốt ngày trốn trong phòng, không muốn đến trường nữa.
Nhận được điện thoại, nhân viên xã hội nói: “Cô có thể đưa cậu ấy tới đây để cùng nói chuyện được không?”
Bà mẹ nói: “Thằng bé cảm thấy mình không còn trọn vẹn nên không muốn gặp ai hết, tôi nghĩ là nó không sẵn sàng đi đến đó đâu”.
Thế là anh ấy sắp xếp một nhân viên tới nhà để hỏi thăm. Hôm đó, người mẹ lo lắng nên từ sáng sớm đã đến cửa phòng con trai gõ cửa và nói có một cô nhân viên xã hội đến thăm, muốn quan tâm một chút đến tâm tư của cậu ấy.
Nhưng bà mẹ chỉ nghe thấy có rất nhiều đồ đạc ném về phía cánh cửa đang đóng chặt, hơn nữa còn nghe thấy một câu nói vô cùng giận dữ: “Mẹ đừng gọi người ta đến, con không muốn ai đến hỏi han gì cả”.
Giờ hẹn đã đến, người mẹ với vẻ mặt rầu rĩ đi ra mở cửa, bà vừa luống cuống vừa thấy có lỗi nói:“Thật sự là rất xin lỗi, lúc nãy tôi có nói qua với con trai là cô tới thăm, nhưng nó rất bướng bỉnh, nói thế nào cũng không chịu gặp cô”.
Cô nhân viên xã hội nói với bà mẹ bằng giọng an ủi: “Không sao đâu ạ, tôi hiểu mà, hay là để tôi thử xem xem thế nào? Phòng của cậu ấy ở đâu?”
Bà mẹ chỉ lên lầu: “Phòng ngay ở trên đầu cầu thang.”
Cô nhân viên xã hội nói: “Tốt rồi, vậy làm phiền chị cầm giúp tôi một cái nạng lên lầu chờ tôi.”
Cô nhân viên này là một người đi tập tễnh, hai chân đeo đôi giày sắt rất nặng, lúc đi lên lầu phải dùng tay vịn vào lan can rồi nhảy từng bậc thang, cho nên cần một người mang giúp cây nạng lên lầu chờ sẵn, chờ đến khi cô ấy lên lầu rồi thì có thể chống nạng vào mà đi.
Cô ấy đi lên lầu giống như đu xà vậy, hoàn toàn dùng lực của hai tay bám vào lan can mà đu, nhấc hai chân khỏi mặt đất, rồi lại rơi xuống bậc cầu thang, bởi vì giày sắt rất nặng nên mỗi lần rơi xuống bậc cầu thang thì phát ra âm thanh rất to.
Vì cô nhân viên đi lên lầu với tốc độ rất chậm, lại phát ra âm thanh thùng thùng rất nặng nề, quả thực là giống như là con rô bốt Mazinger Z đi lên lầu vậy.
Cậu thiếu niên trong phòng nghe thấy âm thanh vừa quái dị lại vừa đáng sợ tới gần, cảm thấy vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, cậu ta không thể nhịn được nữa liền mở cửa phòng ra để xem là cái gì. Nhưng cảnh tượng hiện ra trước mặt càng khiến cậu ta thêm chấn động hơn: “Một người phụ nữ với đôi chân không thể vận động được lại đến an ủi một người chỉ thiếu một ngón tay như mình…!”
Cô nhân viên xã hội không nói một câu nào, cậu bé đã tự cảm thấy rằng một chút thương tích của bản thân hoàn toàn không đáng kể gì.
Bộ ảnh cha chụp con con trai mắc bệnh gây xúc động
Chính sự ấm áp của trái tim người cha đã phủ lên những khung hình ánh nắng ấm áp của yêu thương lan tỏa.
Một buổi sáng năm 2013, người đàn ông tên Adrian Murray và vợ của mình là Michelle đã phải trải qua một cơn ác mộng kinh hoàng. Họ phát hiện ra cậu con trai 10 tháng tuổi Emerson nằm bất động trong cũi, không phản ứng trước bất cứ một tác động nào của cha mẹ.
Cả hai vợ chồng vội vã đưa con đến bệnh viện để kiểm tra. Sau ba ngày nằm điều trị với nhiều lượt kiểm tra, các bác sĩ vẫn không thể có câu trả lời chính xác cho căn bệnh liệt chức năng của cậu bé. Vài ngày sau khi được cho về nhà, Murray đưa con trở lại bệnh viện vì cậu bé bị bất động lần nữa. Và lần này các bác sĩ đã phải dùng đến thuốc động kinh để kiểm soát tình trạng sức khỏe của cậu bé.
Cú sốc tình cảm này đã khiến trái tim người cha như Murray thức tỉnh. Ông nhận ra rằng cuộc sống này ngắn ngủi biết bao nhiều và mỗi khoảnh khắc hạnh phúc trôi qua đều vô cùng kỳ diệu. Chính vì thế, dù không phải là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp nhưng ông vẫn bắt tay vào việc chụp lại những khoảnh khắc vui vẻ của cậu con trai bé nhỏ. Chính sự ấm áp của trái tim người cha đã phủ lên những khung hình ánh nắng ấm áp của yêu thương lan tỏa. Ở đó, cậu bé say mê khám phá thế giới quanh mình với tất cả hồ hởi, tò mò của một đứa trẻ tươi vui, đầy sức sống.
“Trẻ em ngày nay bị ảnh hưởng rất nhiều bởi truyền thông kỹ thuật. Tôi muốn con mình được được trải nghiệm một cuộc sống gần gũi chan hòa cùng thiên nhiên, gió trời. Và đó là lý do vì sao chúng tôi đưa con đến công viên, những khu rừng đẹp như thiên đường”, Murray chia sẻ.
Emerson giờ đã hơn 2 tuổi và đã trở thành anh của cậu em trai kém mình 15 tháng tuổi. Và Murray vẫn đang tiếp tục cuộc hành trình ghi lại những dấu ấn tuổi thơ tuyệt đẹp cho hai đứa con nhỏ của mình.
|
Emerson và cha Murray
|
(Theo LifeHack/ Tầm nhìn)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







































































