CƠN MƠ HẠ TRẮNG-TRỊNH CÔNG SƠN


Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là Mẹ tôi. Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là Mẹ tôi. Nếu có ai bảo vớI tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là Mẹ tôi. TCS





Giấc mơ Hạ trắng



Trịnh Công Sơn


Ở Huế mùa hạ, ve kêu râm ran trên những tàn cây như một giàn hợp xướng và nắng nóng oi bức như địa ngục. Thêm vào đó còn có gió Lào. Vừa tắm xong là người đã ướt đẫm mồ hôi. Bao nhiêu nhiên liệu tích lũy tích lũy trong cơ thể đều tan ra thành nước. Những đồ vật và áo quần cũng có cảm giác như vừa rút trong lò lửa ra. Những mặt đường gần như bốc khói với nhiệt độ 42- 43 độ.


Có một mùa hạ năm ấy tôi bị một cơn sốt nặng, nhiệt độ trong người và bên ngoài bằng nhau. Tôi nằm sốt mê man trên giường không còn biết gì. Và bỗng có một lúc nào đó tôi cảm thấy hương thơm phủ ngập cả căn phòng và tôi chìm đắm vào một giấc mơ như một cơn mê sảng. Tôi thấy mình lạc vào một rừng hoa trắng thơm ngào ngạt, bay bổng trong không gian đó. Ðến lúc tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi và tôi nhìn thấy bên cạnh giường có một người con gái nào đó đã đến cắm một bó hoa dạ lý hương trắng rất lớn. Chính cái mùi thơm của dạ lý hương đã đưa tôi vào giấc mơ kia. Giấc mơ trong một mùa hạ nóng bức. Trong vùng tôi ở, quanh đó chỉ có một nhà duy nhất trồng dạ lý hương nên tôi biết ngay người mang hoa đến là ai.


Sau một tuần lễ tôi hết bệnh. Nghe tin bố người bạn đang hấp hối tôi vội vàng đến thăm. Ông chẳng có bệnh gì ngoài bệnh nhớ thương và buồn rầu. Câu chuyện rất đơn giản. Hai ông bà đã lớn tuổi thường nằm chung trên một sập gụ xưa. Cứ mỗi sáng bà cụ thức dậy sớm và xuống bếp nấu nước sôi để pha trà cho ông cụ uống. Một buổi sáng nọ, cũng theo thường lệ, bà cụ xuống bếp bị gió ngã xuống bất tỉnh và chết. Mấy người con ở gần đó tình cờ phát hiện ra và đưa bà cụ về nhà một người để tẩm liệm. Sau đó chôn cất và giấu ông cụ. Tất nhiên, khi ông cụ thức dậy hỏi con, mẹ các con đi đâu rồi, thì họ trả lời là mẹ sang nhà chúng con để chăm sóc mấy cháu vì chúng bị bệnh. Vài ngày sau vẫn chưa thấy bà về ông mới trầm ngâm hỏi các con có phải mẹ các con đã chết rồi phải không. Lúc ấy mọi người mới khóc òa lên. Từ đó ông nằm trên sập gụ một mình cơm không ăn, trà không uống cho đến lúc kiệt sức và đi theo bà cụ luôn.


Câu chuyện này ám ảnh tôi một thời gian. Và sau đó tôi kết hợp giấc mơ hoa trắng mùa hạ với mối tình già keo sơn này như áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau để viết nên bài "Hạ Trắng".
Host unlimited photos at slide.com for FREE!
Diễm của những ngày xưa

Trịnh Công Sơn


Thuở ấy, có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường Ðại học văn khoa Huế.


Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.


Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những mùa nắng ve ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, người con gái ấy đi qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mù mịt.


Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.


Từ balcon nhà tôi nhìn xuống, cái bóng dáng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến những phương tiện có máy nổ và có những tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người ở quá xa phải đạp xe đạp, còn lại đa số cứ chậm rãi đi đến trường bằng những bước thong thả hoàng cung. Ði để được ngắm nhìn, để cảm thấy am thầm trong lòng mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho nhiều người hay chỉ cho một người thì có quan trọng gì đâu? Những bước chân ấy từ mọi phía đổ về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi lại quá cũ kỹ. Ði để được những con mắt xung quanh ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thì giờ nhìn ngắm trời đất sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bàng, phượng đỏ, muối, mù u và một dòng sông Hương chảy quanh thành phố phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn thanh khiết. Huế nhờ vậy không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, đền đài, lăng tẩm khiến con người dễ có một phần nào hoài niệm về quá khứ hơn và một phần nào cũng giúp con người được cứu rỗi ra khỏi vòng đai tục luỵ. Và từ đó, Huế đã hình thành cho riêng mìng một không gian riêng, một thế giới riêng. Nó không cám dỗ như cõi phồn hoa đô hội nhưng nó là mạch nguồn của một nguồn gợi cảm nhẹ nhàng riêng. Từ đó, con người bỗng đâm ra mơ mộng và ước mơ những cõi trời đất gần như không có thực.


Nhưng thật sự thực và mơ là gì? Thật ra nói cho cùng cái này là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó, đã có một thời, khá dài lâu, những con người trong thành phố nhỏ nhắn đó đã dệt gấm thêu hoa những giấc mơ, giấc mộng của mình.


Ðó cũng là thời gian mỗi sáng tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, truyền đi trên dòng sông để đến với từng căn nhà khép hờ hay đang đóng cửa kín.





Thời gian trôi đi ở nơi đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không bóng hình, không màu sắc. Chỉ có cái chết của những người già, vào mùa đông giá rét, mới làm sực tỉnh và bỗng chốc nhận ra tiếng thì thầm của lăng miếu, bia mộ ở những vùng đồi núi chung quanh.


Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu thoáng liêu trai, người con gái ấy vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não đến trường। Ði đến trường mà đôi lúc dường như đến một nơi vô định. Ðịnh hướng mà mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên những đám mây hoan lạc của giấc mơ.


Người con gái ấy đã đi qua một câu cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng long não, những mùa mưa nắng khắc nghiệt, để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.


Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì। Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường. Giấc mơ liêu trai nào cũng sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.


DU LỊCH

DU LỊCH CAMPUCHIA


XEM Ở ĐÂY

http://photo.timnhanh.com/lamdund/35A4F612/35A5CD79


DU LỊCH ĐẦM SEN



XEM THÊM http://photo.timnhanh.com/lamdund/35A4F7B5/35A5ED0F





XEM THÊM http://photo.timnhanh.com/lamdund/35A4F82C/35A5F42A


TRANH DINH CUONG
TRANH NGUYEN TRUNG TRANH NGUYEN THANH BINH
TRANH NGUYEN THI HOP TRANG NGUYEN KHAI
XEM TRIỂN LÃM TẠI NHÀ (update)
TRANH BÙI XUÂN PHÁI



TRANH VẼ
TRANH VẼ TỪ PHOTOSHOP


>
CÓ NHỮNG CÁI CHẾT ĐẸP

...Chiếc quan tài của cô, được sáu người bạn cùng đơn vị khiêng, từ từ tiến vào nhà thờ Dijon. Trung tá Gilles Bertrand, từng là phi đội trưởng của Caroline, đã nói ngắn gọn về tình cảm mà đồng đội dành cho cô: “Cộng đồng không quân xin kính cẩn nghiêng mình trước Caroline, nay đã đi vào huyền thoại”. Đám đông tham dự cũng vô cùng xúc động trước điếu văn của cha Philippe Demours mà ông gọi là “Chuyến bay cuối cùng của chim đại bàng” - Aigle trong tiếng Pháp có nghĩa là đại bàng. Ông nói: “Caroline, con đã chọn lựa giữ lại sự sống cho Gabriel. Bài học lớn mà con dạy cho mọi người hôm nay, là hãy khẩn thiết yêu thương nhau. Sự khẩn trương ấy không phải là sợ hãi không còn thời gian, “lỡ có chuyện gì xảy ra”, mà là khẩn thiết hiểu rằng chỉ có tình yêu mới là nguồn cội của sự sống”.
Cho dù là ngôi sao của các cuộc triển lãm hàng không, hội nghị phụ nữ..., Caroline và gia đình trước nay luôn giữ thái độ khiêm tốn, không hề muốn xuất hiện trên báo chí. Cáo phó của cô chỉ chiếm một dòng ngắn trên trang web của không quân Pháp. Nhưng rồi những cú điện thoại, những lá thư phân ưu bay về tới tấp khiến không quân Pháp đành phải lập ra một blog cho Caroline Aigle với sự đồng ý của gia đình.
Chỉ trong vòng một tuần lễ, hàng ngàn người vừa trong quân đội lẫn dân sự đã gửi đến những lời chia sẻ nỗi đau trước sự hi sinh cao cả của người phụ nữ trẻ. “Caroline, cô đã đi vào huyền thoại quá sớm!”, “Tôi nghĩ đến chồng con của cô ấy, phải tiếp tục sống mà không có cô, tôi chúc họ thật nhiều can đảm”, “Đừng buồn nhé, bé Gabriel ơi. Mẹ cháu đã che chở cho cháu, và nay ở một nơi xa thẳm mẹ vẫn sẽ tiếp tục phù hộ cho cháu đấy”...
Tháng mười vừa qua, Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy đã truy tặng huân chương của ngành không quân cho Caroline Aigle - con chim đại bàng đã dũng cảm giang cánh bay thẳng vào cõi hư vô, trong cuộc chiến đấu cuối cùng...




NGUYÊN VĨNH (Paris)
“Đóa hướng dương” đi rồi!
Chiều 1-11, căn phòng nhỏ trong hẻm chật đã có rất đông bạn bè và hàng xóm đến chia tay với Thúy. Thúy nằm trên giường, thở khó nhọc với bình oxy. Cặp môi đã nhợt màu thỉnh thoảng mấp máy. Cha, mẹ và em trai kề cạnh bên giường, lắng tai nghe những âm thanh yếu ớt phát ra từ miệng cô bé: “Nhớ” - “Nhớ ai con? Ba đây, mẹ đây, con về đến nhà mình rồi nghe con” - “Nhớ ba, nhớ mẹ”... “Thương ba... thương mẹ”...“em”... “bạn”... “mọi người”.
Mỗi lần âm thanh khó nhọc thoát ra, những tiếng khóc rấm rứt đang cố ghìm lại biến thành tiếng nức nở òa lên, không nén nổi.
“Đánh má hồng” - “Ừ, chị Oanh đánh má hồng cho con thật đẹp nha. Cứ yên tâm”. Con gái lúc nào cũng muốn làm duyên, mẹ và các bạn thêm cho em một chút son môi, đeo cho em một chiếc vòng tay màu trắng và một đôi bông tai màu hồng. Quyên vừa tô son cho Thúy vừa cắn môi khóc. “Thúy ơi, mình đây, nhận ra mình không?”. Và chiếc đầm dạ hội được thay. Thúy xinh như công chúa giữa rừng hoa hướng dương ấm áp trên tường. Bạn gái mang về cho Thúy một bó hoa hồng trắng. Thúy còn kịp sờ tay vào một đóa hồng. Hoa hồng trắng để tiễn hoa hướng dương...
19g30, Thúy chìm vào hôn mê sâu. Bình oxy đầu giường vẫn sủi ùng ục những bọt khí nhưng Thúy không tỉnh lại nữa, chỉ thỉnh thoảng từ lồng ngực gằn lên những cơn thở gấp. Mỗi lần như thế, cả nhà lại òa lên, đau đớn. Má Hai, bà Tư, sư phụ Nam..., hàng xóm, bạn bè, cô giáo... lần lượt đến bên em. Nhưng Thúy đã không biết gì nữa.
“Đóa hướng dương” đã ra đi.
THU HÀ
“Ngôi nhà” hoa hướng dương
Trưa 2-11, nhóm Modern Wind (SV ĐH Mỹ thuật TP.HCM) - những người bạn đồng hành trong chương trình “Ước mơ của Thúy” - đã có mặt tại nhà tang lễ TP để vẽ hoa hướng dương lên áo quan của Thúy. Những đôi tay lả lướt múa cọ thường ngày trở nên run run (ảnh)...
Trưởng nhóm Nguyễn Thành Nhân xúc động: “Cách đây gần hai tháng, nhóm tụi mình đã đến với Thúy bằng những đóa hoa hướng dương vẽ khắp bức tường nơi nhà Thúy. Thúy khen hoa đẹp như đang nhìn Thúy cười... Thúy muốn những bông hoa hướng về mặt trời này theo Thúy mãi...”.
Nhân cho biết thêm: Thúy ra đi nhưng ước mơ của Thúy vẫn còn mãi. Trước mắt, mùa Noel năm nay các thành viên nhóm Modern Wind sẽ cố gắng tạo dựng một không gian thật sống động tại khoa nhi Bệnh viện Ung bướu TP.HCM, mang Noel đến với các em nhỏ nơi đây...
TRẦN HUỲNH
Nhật ký trước giờ em đi...
Ngày 25-10-2007
TT -Sáng, Thúy khỏe, dưỡng sức một ngày để mai sẽ vào toa thuốc tiếp theo ngăn tế bào ung thư. Theo lịch, chiều nay sẽ ghi âm nốt mẩu “Người chị đặc biệt” còn sót lại của sách nói: Xin hãy cho con thêm thời gian.
Nhưng chiều thì...: “Chị ơi, viết tiếp blog giùm em...”. Thúy rất nguy kịch. Phổi của Thúy bị tràn dịch làm Thúy bị ngạt thở và đau đớn. Tình hình chuyển biến thật nhanh.
Ngày 26-10-2007
8g30, đẩy cửa bước vào. Em đón chị bằng ánh mắt mở to và nhoẻn nụ cười. Ba mẹ em rạng ngời: “Thúy tỉnh rồi, Thúy khỏe rồi, Thúy cười rồi...”. Bên ngoài cửa sổ trời bừng ánh nắng!
Ngày 28-10-2007
- Mấy giờ rồi chị?
- 7g10 sáng em à.
- Vậy là thêm một ngày mới rồi. Blog của em thế nào rồi chị?
Rồi Thúy lại thiếp đi...
Ngày 29-10-2007
- Oanh ơi! Em muốn về nhà... Chị mua cho em chiếc áo đầm dạ hội xòe, màu trắng có viền hồng. Dây chuyền pha lê trắng, lắc tay pha lê trắng, bông tai nút áo màu hồng, son màu hồng, phấn mắt màu hồng, phấn má hồng, maccara chải mi, cái kẹp mi, phấn phủ nữa, ở nhà hết phấn rồi. Em muốn Diễm và Quyên trang điểm cho em thật đẹp. Em mệt lắm. Mọi người hãy làm điều gì đó giúp em với. Các em bệnh nhi tội nghiệp lắm. Em yêu tất cả mọi người. Chị và sư phụ Nam (bác sĩ Nam) đừng về...
Ngày 30-10-2007
- Em đã đỡ hơn rồi. Em giống trời Sài Gòn lúc mưa lúc nắng quá phải không? Chị nói mọi người yên tâm. Em sẽ luôn cố gắng. Em cảm ơn mọi người đã lo lắng cho em.
... Nghe chuyện, phóng viên Kim Anh giới thiệu tiệm chuyên may áo cưới, dạ hội Hồng Phú, chị chủ tiệm đã đồng ý ngay dù đang tất bật với mùa cưới: “Là quà của chị tặng bé Thúy”.
Ngày 1-11-2007
“Em xin thêm thời gian. Em đã có thêm thời gian để làm được nhiều việc. Em hạnh phúc lắm. Có lẽ đủ rồi chị ạ. Em mệt lắm. Em không thở được. Em đau nhiều lắm” - đóa hướng dương Lê Thanh Thúy thì thào lúc 10g30.
19g30, Thúy chìm vào hôn mê...