THI NẤU ĂN


Thuở vua Hùng thứ ...mấy trăm , vào thời kỳ thái bình có một vị vua nghèo , sinh được ba vị hoàng tử và năm công chúa . Trước khi nhà vua băng hà có để lại di chúc là hằng năm , vào ngày này 11-10 âm lịch có tổ chức cuộc thi nấu ăn cho những người con của mình . Các hoàng tử và công chúa sưu tầm các món ăn,vật lạ nhằm dâng lên người.

Với sự hiện diện đông đủ con cái,cháu chắt(trên dưới 30 người,có 3 đại công tử vắng mặt vì đang tìm đường mua chữ như công tử EN XI MINH
đang ở xứ " sư tử phun nước " Singapore , công tử sành điệu EO IT KHANH đang ở xứ " cà ry dê Ấn Độ"(mới nghe đã thèm) và công tử EN KU HUY,đang ở xứ" Cỗ xe tăng Đức "xa xôi mịt mù sương khói (Mặc dù xa xôi nhưng cũng được tham gia cuộc thi...ảo trên internet để thèm chơi)

Hoàng tử út ít phụ trách phần cơ sở vật chất thật hoành tráng.
Hoàng tử EO EN THANH phụ trách một món với phong cách " pha chế đầy ngẫu hứng " sáng tạo , công tử EO VỜ DUNG phụ trách món truyền thống "con nít ưa dùng",công chúa EO TỜ HUYEN với món đầy hương vị dân gian,công chúa EO TỜ HANH với món " món rẻ nhất trong ngày " và một công chúa cung cấp " nước nôi ,bia bọt " , tôm hùm tempora của seagift , giò sư tử hầm măng
miến...




CUỘC THI ĐƯỢC TỔ CHỨC HOÀNH TRÁNG



NGHI LỄ DÂNG MÓN ĂN TẠI CUÔC THI(có sử dụng công nghệ Hollywood)


Lễ tổ chức bắt đầu từ 6 giờ
Không cần đọc diễn văn,chương trình ngắn gọn :"không thể ngắn hơn"như sau:
Từ 6 giờ đến 7 giờ:ngồi chờ,ôn lại lịch sử
Từ 7 giờ đến 9 giờ: toàn bộ ban giám khảo làm việc trên tinh thần"tích cực, triệt để và thề không bỏ sót"


Sau đó,"LỄ CÔNG BỐ"

1-Giải thưởng lớn được bầu chọn qua mạng"món ăn chấm cơm"là món "giả cầy dân gian" của công chúa EO TỜ HUYEN.


2-Giải thưởng được"mọi người đều biết","con nít tin dùng" được trao cho món" hướng neo SAIGON"của công nương PI KE OANH (heo nướng,bốc khói,cả xóm ngất ngây)



3-Món " được dân nhậu khuyên dùng " được trao cho phò mã TAM.



4-Giải "đồng hành với ẩm thực" được trao cho công nương TQ CHIEU.



5_Và các giải "cung ứng kịp thời" , "âm thanh,ánh sáng"...cũng được trao trong đợt này.


Buổi lễ kết thúc theo nghi thức"ai về nhà nấy" thật trang trọng.

CÁC MÓN NGON VẬT LẠ ĐƯỢC TRƯNG BÀY CHO CÔNG CHÚNG XEM


BAN GIÁM KHẢO CHUẨN BỊ LÀM VIỆC


TRAO ĐỔI , THẢO LUẬN TỔ SÔI NỔI

*************THÔNG CÁO BÁO CHÍ**************
Ban tổ chức buổi lễ xin cám ơn các cơ quan ban nghành đoàn thể của TƯ và địa phương,các cơ quan thông tấn báo chí đã hỗ trợ cho buổi lễ THÀNH CÔNG NGOÀI SỨC TƯỞNG TƯỢNG,cụ thể:

-Cám ơn công ty ĐIỆN LỰC TP vì "không cúp điện bất tử"
-Cám ơn công ty MYGO đã dọn dẹp và giao mặt bằng sớm hơn dự tính.
-Cám ơn vũ đoàn RÉT đã cho vũ công múa hết mình,làm nóng hội trường lên ít nhiều.
-Cám ơn sự hỗ trợ kỹ thuật của HOLLYWOOD(do đang đình công ở Mỹ) tạo hiệu ứng ảo.
-Cám ơn công ty HONDA,YAMAHA cung cấp phương tiện đi lại.
-Cám ơn công ty THUCPHAMTUOISONG cung cấp thức ăn sạch vì chưa phát hiện ca "tiêu chảy cấp có nguyên nhân tả"nào.
-Và đặc biệt cám ơn công ty HOTRO THOI TIET đã chỉ đạo kịp thời"không cho trời mưa".

Cha mẹ cho chúng ta một cuộc đời, cho chúng ta những bệ phóng để vươn đến trời cao... Cha mẹ cũng luôn là bờ vai yên bình nhất để chúng ta dựa vào những khi thất bại, những khi mệt mỏi trong dòng đời đua chen...


MỘT TÍN HIỆU ĐÁNG MỪNG


đây là bình chọn trên yahoo.Người ta đâu phải ai cũng mê giàu có và quyền lực.Họ thích là chính gia đình hiện thời dù nghèo hay giàu,hanh phúc hay còn khó khăn.



Nếu được chọn nơi mình sinh ra, bạn sẽ chọn
2395 bình chọn từ 13/11/2007
Cám ơn bạn đã bình chọn!
Một gia đình giàu có 11% 266 bình chọn
Một gia đình quyền lực 8% 184 bình chọn
Một gia đình bình thường nhưng hạnh phúc 32% 774 bình chọn
Chọn lại chính gia đình mình 49% 1171 bình chọn






LỄ TỐT NGHIỆP Y KHOA BÁC SĨ ĐẶNG QUÂN

CHÚC CON THĂNG TIẾN TRONG CÔNG VIỆC VÀ ĐẠT ĐƯỢC MỤC ĐÍCH CỦA MÌNHXEM THÊM http://photo.timnhanh.com/lamdund/35A51F10/35A7DCC0

và những hình chụp trong ngày


f3 f2 f1 f4

Dùng photoshop "để vẽ"


20-11-2007-ngày nhà giáo VN

NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM,XIN KÍNH CHÚC QUÍ THẦY CÔ
NHỮNG LỜI CHÚC TỐT ĐẸP NHẤT




xem thêm http://photo.timnhanh.com/lamdund/35A51B64

Muối
Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già. Anh ta lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.
Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.
- Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.
Lập tức, chàng trai làm theo.
- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.
Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước: Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.
- Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.
Người thầy chậm rãi nói:
- Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích. (internet)


CƠN MƠ HẠ TRẮNG-TRỊNH CÔNG SƠN


Có một người đàn bà yêu thương tôi và tin tưởng ở tôi nhất trên đời này người ấy có thể vì tôi mà hy sinh cả tính mạng. Đó là Mẹ tôi. Có một người bạn trung thành với tôi nhất trên đời này, người ấy có thể vì tôi mà từ bỏ hết mọi của cải, mọi thứ ân sủng quý giá nhất. Đó là Mẹ tôi. Nếu có ai bảo vớI tôi rằng ở một nơi nào đó có một người xem con mình vừa là mục đích đầu tiên vừa là mục đích cuối cùng của đời mình thì tôi tin chắc rằng người đó không ai khác hơn là Mẹ tôi. TCS





Giấc mơ Hạ trắng



Trịnh Công Sơn


Ở Huế mùa hạ, ve kêu râm ran trên những tàn cây như một giàn hợp xướng và nắng nóng oi bức như địa ngục. Thêm vào đó còn có gió Lào. Vừa tắm xong là người đã ướt đẫm mồ hôi. Bao nhiêu nhiên liệu tích lũy tích lũy trong cơ thể đều tan ra thành nước. Những đồ vật và áo quần cũng có cảm giác như vừa rút trong lò lửa ra. Những mặt đường gần như bốc khói với nhiệt độ 42- 43 độ.


Có một mùa hạ năm ấy tôi bị một cơn sốt nặng, nhiệt độ trong người và bên ngoài bằng nhau. Tôi nằm sốt mê man trên giường không còn biết gì. Và bỗng có một lúc nào đó tôi cảm thấy hương thơm phủ ngập cả căn phòng và tôi chìm đắm vào một giấc mơ như một cơn mê sảng. Tôi thấy mình lạc vào một rừng hoa trắng thơm ngào ngạt, bay bổng trong không gian đó. Ðến lúc tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi và tôi nhìn thấy bên cạnh giường có một người con gái nào đó đã đến cắm một bó hoa dạ lý hương trắng rất lớn. Chính cái mùi thơm của dạ lý hương đã đưa tôi vào giấc mơ kia. Giấc mơ trong một mùa hạ nóng bức. Trong vùng tôi ở, quanh đó chỉ có một nhà duy nhất trồng dạ lý hương nên tôi biết ngay người mang hoa đến là ai.


Sau một tuần lễ tôi hết bệnh. Nghe tin bố người bạn đang hấp hối tôi vội vàng đến thăm. Ông chẳng có bệnh gì ngoài bệnh nhớ thương và buồn rầu. Câu chuyện rất đơn giản. Hai ông bà đã lớn tuổi thường nằm chung trên một sập gụ xưa. Cứ mỗi sáng bà cụ thức dậy sớm và xuống bếp nấu nước sôi để pha trà cho ông cụ uống. Một buổi sáng nọ, cũng theo thường lệ, bà cụ xuống bếp bị gió ngã xuống bất tỉnh và chết. Mấy người con ở gần đó tình cờ phát hiện ra và đưa bà cụ về nhà một người để tẩm liệm. Sau đó chôn cất và giấu ông cụ. Tất nhiên, khi ông cụ thức dậy hỏi con, mẹ các con đi đâu rồi, thì họ trả lời là mẹ sang nhà chúng con để chăm sóc mấy cháu vì chúng bị bệnh. Vài ngày sau vẫn chưa thấy bà về ông mới trầm ngâm hỏi các con có phải mẹ các con đã chết rồi phải không. Lúc ấy mọi người mới khóc òa lên. Từ đó ông nằm trên sập gụ một mình cơm không ăn, trà không uống cho đến lúc kiệt sức và đi theo bà cụ luôn.


Câu chuyện này ám ảnh tôi một thời gian. Và sau đó tôi kết hợp giấc mơ hoa trắng mùa hạ với mối tình già keo sơn này như áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau để viết nên bài "Hạ Trắng".
Host unlimited photos at slide.com for FREE!
Diễm của những ngày xưa

Trịnh Công Sơn


Thuở ấy, có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường Ðại học văn khoa Huế.


Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.


Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những mùa nắng ve ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế, người con gái ấy đi qua nhoà nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mù mịt.


Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.


Từ balcon nhà tôi nhìn xuống, cái bóng dáng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến những phương tiện có máy nổ và có những tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người ở quá xa phải đạp xe đạp, còn lại đa số cứ chậm rãi đi đến trường bằng những bước thong thả hoàng cung. Ði để được ngắm nhìn, để cảm thấy am thầm trong lòng mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho nhiều người hay chỉ cho một người thì có quan trọng gì đâu? Những bước chân ấy từ mọi phía đổ về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi lại quá cũ kỹ. Ði để được những con mắt xung quanh ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thì giờ nhìn ngắm trời đất sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bàng, phượng đỏ, muối, mù u và một dòng sông Hương chảy quanh thành phố phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn thanh khiết. Huế nhờ vậy không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, đền đài, lăng tẩm khiến con người dễ có một phần nào hoài niệm về quá khứ hơn và một phần nào cũng giúp con người được cứu rỗi ra khỏi vòng đai tục luỵ. Và từ đó, Huế đã hình thành cho riêng mìng một không gian riêng, một thế giới riêng. Nó không cám dỗ như cõi phồn hoa đô hội nhưng nó là mạch nguồn của một nguồn gợi cảm nhẹ nhàng riêng. Từ đó, con người bỗng đâm ra mơ mộng và ước mơ những cõi trời đất gần như không có thực.


Nhưng thật sự thực và mơ là gì? Thật ra nói cho cùng cái này là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó, đã có một thời, khá dài lâu, những con người trong thành phố nhỏ nhắn đó đã dệt gấm thêu hoa những giấc mơ, giấc mộng của mình.


Ðó cũng là thời gian mỗi sáng tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, truyền đi trên dòng sông để đến với từng căn nhà khép hờ hay đang đóng cửa kín.





Thời gian trôi đi ở nơi đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không bóng hình, không màu sắc. Chỉ có cái chết của những người già, vào mùa đông giá rét, mới làm sực tỉnh và bỗng chốc nhận ra tiếng thì thầm của lăng miếu, bia mộ ở những vùng đồi núi chung quanh.


Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu thoáng liêu trai, người con gái ấy vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não đến trường। Ði đến trường mà đôi lúc dường như đến một nơi vô định. Ðịnh hướng mà mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên những đám mây hoan lạc của giấc mơ.


Người con gái ấy đã đi qua một câu cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng long não, những mùa mưa nắng khắc nghiệt, để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.


Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì। Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường. Giấc mơ liêu trai nào cũng sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
Host unlimited photos at slide.com for FREE!

Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.


DU LỊCH

DU LỊCH CAMPUCHIA


XEM Ở ĐÂY

http://photo.timnhanh.com/lamdund/35A4F612/35A5CD79


DU LỊCH ĐẦM SEN



XEM THÊM http://photo.timnhanh.com/lamdund/35A4F7B5/35A5ED0F





XEM THÊM http://photo.timnhanh.com/lamdund/35A4F82C/35A5F42A


TRANH DINH CUONG
TRANH NGUYEN TRUNG TRANH NGUYEN THANH BINH
TRANH NGUYEN THI HOP TRANG NGUYEN KHAI
XEM TRIỂN LÃM TẠI NHÀ (update)
TRANH BÙI XUÂN PHÁI



TRANH VẼ
TRANH VẼ TỪ PHOTOSHOP


>