Lời của nhà hiền triết .....

Tại sao phải hét to khi tức giận ?
Có một vị hiền triết đã hỏi các đệ tử rằng:
“Tại sao trong cơn giận dữ người ta thường phải thét thật to vào mặt nhau ?”
Sau một lúc suy nghĩ, một trong những đệ
tử ấy đã trả lời:
“Bởi vì người ta mất bình tỉnh, mất tự chủ!”
Vị hiền triết không đồng ý với câu trả lời, ngài bảo:
“Nhưng tại sao phải hét lên trong khi cả hai đang ở cạnh nhau, tại sao không thể nói
với một âm thanh vừa phải đủ nghe ?”
Các đệ tử lại phải ngẫm nghĩ để trả lời nhưng không có câu giải thích nào khiến vị thầy của họ hài lòng. Sau cùng ông bảo:
“Khi hai người đang giận nhau thì trái tim của họ đã không còn ở gần nhau nữa. Từ trong thâm tâm họ cảm thấy giữa họ và người kia có một khoảng cách rất xa, nên muốn nói cho nhau nghe thì họ phải dùng hết sức bình sinh để nói thật to. Sự giận dữ càng lớn thì khoảng cách càng xa, họ càng phải nói to hơn để tiếng nói của họ bao trùm khoảng cách ấy.”
Ngưng một chút, ngài lại hỏi:
“Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao?
Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ…”
Rồi ngài lại tiếp tục:
“Khi hai người ấy đã yêu nhau thật đậm đà thì họ không nói nữa, họ chỉ thì thầm, họ đã đến rất gần nhau bằng tình yêu của họ.
Cuối cùng ngay cả thì thầm cũng không cần thiết nữa, họ chỉ cần đưa mắt nhìn nhau, thế thôi!Vì qua ánh mắt đó họ đã biết đối phương nghĩ gì, muốn gì ..”
Ngài kết luân:
“Khi các con bàn cãi với nhau về một
vấn đề, phải giữ trái tim của các con lúc nào cũng cận kề.
Đừng bao giờ thốt ra điều gì khiến các con cảm thấy xa cách nhau… Nếu không thì có một ngày
khoảng cách ấy càng lúc càng rộng, càng xa thì các con sẽ không còn tìm ra được đường quay trở về !"

Vẽ trên cát

Một cô bé người Ukraina tên là Kseniya Simonova, kể lại câu chuyện Chiến tranh thế giới thứ II (1941 – 1945) xảy ra tại Ukraina, bằng đôi tay vàng của cô bay lượn trên một mặt bàn rải cát.
Kseniya Simonova với cuộc chơi ấn tượng cùng cát

Sử dụng một hộp ánh sáng, âm nhạc đầy cảm xúc, trí tưởng tượng và tài năng vẽ tranh trên cát, Simonova kể lại câu chuyện bi tráng thời chiến tranh vệ quốc Thế chiến II.

Câu chuyện bắt đầu bằng cảnh một cặp đôi ngồi nắm tay nhau trên chiếc ghế dài dưới bầu trời đầy sao. Rồi chiếc máy bay chiến đấu xuất hiện và cảnh tượng hạnh phúc không còn nữa. Thay vào đó là khuôn mặt một phụ nữ đang khóc, và rồi một em bé xuất hiện và người phụ nữ lại mỉm cười. Một lần nữa chiến tranh lại trở lại với những cảnh tượng hỗn loạn. Khuôn mặt trẻ trung của người phụ nữ nhanh chóng trở thành một khuôn mặt người góa phụ già nua đầy những nếp nhăn và vẻ buồn bã. Sau đó hình ảnh ấy lại biến thành đài tưởng niệm của một người lính vô danh.
Cảnh tượng này được đóng khung trong một chiếc cửa sổ như thể người xem đang ngồi trong nhà nhìn ra đài tưởng niệm. Cảnh cuối cùng là hình ảnh một bà mẹ và em bé ngồi bên trong, bên ngoài là người đàn ông ấn tay vào tấm kính nói lời tạm biệt để ra trận.

BẮC LỆ VỌNG TỪ--MỘT ĐỊA ĐIỂM VĂN HOÁ PHI VẬT THỂ CỦA BMT

Kính gửi Thầy.
Em là Lâm Dũng gửi cho thầy một số tấm hình của đền Bác Lệ và xin phép hỏi thầy:
-Em muốn đăng lên trang web của nhóm trunghoc68-75 như là giới thiệu một chốn tâm linh của người BMT ở BMT.Nếu được, xin thầy cho em vài dòng minh hoạ cho bài viết và cho ghi chú theo từng tấm hình mà em đã đánh số.
Nếu được, xin thầy trả lời cho em biết,Em chờ.
Kính chào thầy.
Lâm Dũng
Dũng thân,
Trước hết tôi đề nghị giới thiệu "Bắc Lệ Vọng Từ" như một địa điểm văn-hóa
phi-vật-thể mà hiện nay tôi đang trông coi (thủ nhang).
Dưới góc độ văn-hóa phi-vật-thể chúng ta sẽ dễ dàng trao đổi thoải mái hơn.

CÁC NẺO ĐƯỜNG THU PHÍ

Nghe người ta phàn nàn về chuyện thu phí đường bộ quá xá, bỗng mơ một ngày nào đó...bỏ trạm mà buồn. Lúc đó, có còn trạm nào đâu, bỗng dưng thấy nhớ, nên phải làm một chuyến đi từ Saigon_Banmethuot để ghi nhận lần cuối...kẻo không còn kịp nữa ! Những hình ảnh này sẽ được bán độc quyền, bỗng dưng (lại bỗng dưng)...giàu.

ĐÀI TRUYỀN HÌNH -THÊM KÊNH LÀ CẦN THIẾT

NGUYỄN NGỌC TƯ
Cuộc họp huy hoàng
(Trích tường thuật cuộc họp của Ban lãnh đạo mở rộng Đài truyền hình TLLC- Tức Tào Lao Lá Cải, do Má Thằng An ghi lại)
Phó giám đốc phụ trách nội dung mở đầu cuộc họp bằng một bài đánh giá các chương trình của Đài thời gian qua. Phải nói là những chương trình chiếu phim của Đài ta là nổi bật nhất khu vực, Phó Nội Dung sung sướng hể hả, nguồn phim ta khai thác được làm mấy đài bạn quá sức thèm muốn.

Gãi chí cuối tuần-những bài văn dựng tóc gáy

"Nhà em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy ầm ĩ. Tức mình, em ném nó què chân".
Đây chỉ là một trong những "áng văn" độc đáo

CHUYỆN VUI CUỐI TUẦN-CHUYỂN ĐỔI GIỚI TÍNH

Mừng cụ Huệ Chi

Vũ Hiển

Kính mừng Cụ Nguyễn Huệ Chi
Vừa được Quốc hội vu quy…nhà chồng
Chuyển từ giới tính…đàn ông

Bỏ CHI thay HUỆ cho nồng…sắc hương
Từ nay chăm chút má hường
Đi giầy cao gót nghĩ thương…cụ già
Đang Cụ ông, hóa …Cụ bà
Phải biết mặc váy thay là quần…phăng ?!
Từ nay chừa thói “ lăng nhăng “
“Chính chuyên” mềm mỏng cho bằng…chị em
Thôi thì lòng tốt cấp trên
Vui lòng “chuyển đổi” , chớ nên…tam bành !

Đệ tử Kính Mừng

20-5-2009

Thơ “Bút hóp”

Thơ vui tặng cụ Nguyễn Huệ Chi

Cơ quan pháp luật quốc hôi (hội)

Vừa cho cụ được đổi đời...nữ nhi

Ai muốn như cụ Huệ Chi

Thì đến công sở tức thì được ngay.

Huế 19-5-2009
Tại sao lại có bài thơ này, mời bạn đọc ở đây:

http://www.bauxitevietnam.info/thongbao/090520_thuuybanphaplyquochoi.htm

http://www.bauxitevietnam.info/bandoc/090521_giaosubidoigioi.htm



lamduoanh: TÌNH YÊU THỜI...NGẬP NƯỚC

XEM LẠI BÀI CŨ,CÓ BỔ SUNG NHẠC
lamduoanh: TÌNH YÊU THỜI...NGẬP NƯỚC

CÀ PHÊ BANME

Để thoát khỏi cái nóng nực của những ngày giữa tháng tư tại Saigon, Cả nhóm lái xe lên Banme làm một ly cà phê, không khí Banme có dịu và yên tĩnh hơn . Thật sung sướng khi thoát được cảnh kẹt xe và lô cốt ở Saigon.